Food for Thoughts

Success is the ability to go from one failure to another with no loss of enthusiasm.

I'm a great believer in luck, and I find the harder I work, the more I have of it.

Logic will get you from A to B. Imagination will take you to everywhere.

When the impossibility has been eliminated, whatever improbable remains... is possible.

So do all who live to see such times. But that is not for them to decide. All we have to decide is what to do with the time that is given to us. There are other forces at work in this world Frodo, besides the will of evil. Bilbo was meant to find the Ring. In which case, you were also meant to have it. And that is an encouraging thought.

Lười biếng, hời hợt và dễ dãi là ba thứ giết chết tài năng.

Nov 25, 2008

Bạn muốn có một tình yêu như thế nào?




Thiên nhiên là một bậc nghệ sĩ kì tài. Không cần cọ, vẫn vẽ nên được cuộc sống muôn màu; không cần dao, vẫn khắc hoạ được vẻ kì diệu của sự sống; không cần thang âm, vẫn viết nên những bài ca du dương tuyệt vời. Khi sinh ra, mỗi người chúng ta cũng được trao ban khả năng sáng tạo. Cùng với quyền làm chủ bản thân, chúng ta có thể vẽ nên cuộc sống theo ý của mình. Cuộc sống của bạn tốt đẹp, vui vẻ hay chán chường, khổ sở hoàn toan tuỳ thuộc ở bản thân bạn. Tình yêu của bạn thơ mộng, đẹp như mơ hay bế tắc, thất bại cũng tuỳ thuộc ở bản thản bạn. Hãy là một người nghệ sĩ, cùng với sức sáng tạo của bạn để vẽ nên bức tranh cuộc sống và tình yêu tuyệt vời.

"Chưa từng có ai có thể đo đếm được bên trong trái tim chứa đựng điều gì." - Zelda Fitzgerald

Tuỳ bút ngày 25 tháng 11 năm 2008




Lúc viết những dòng này, những sms tôi chép lại vẫn ở trong tầm nhìn của tôi. Lần cuối cùng là 070615. Kể từ dạo ấy, cuộc đời tôi có nhiều biến chuyển đấy nhỉ? Trải qua một cuộc tình dang dở. Những cơn say con gái nối lưng gối đầu nhau kéo đến. Để rồi những bước chân lẻ loi chợt như rụt rè và những dòng chữ này được viết ra.

Cái tâm hồn nghệ sĩ và cái chất bay nhảy mà tôi không rõ mình nhiễm phải tự bao giờ bỗng chốc buông thả và bỏ bê chủ nhân xác đáng của chúng. Tôi chán những cơn say đó, tôi chán những bước chân lãng du. Tôi thèm một chốn bình yên. Bị bỏ lại, nhiều lúc rùng mình vì cái lồng lộng của thế gian và người đời. Đành rằng cảm hứng ấy làm nên nhiều những gì tôi đang có mà cây đàn tôi nâng niu bảo bọc, lau chùi từng phím đàn mỗi lúc tôi biết nó vấy bẩn những kinh nghiệm dung tục là một chứng vật, song cảm giác ớn lạnh và rỗng tuếch vẫn như thăm thẳm trong tâm hồn. Dạo gần đây, mỗi lần cảm hứng manh nha khởi phát, tôi lại không khỏi chìm vào cái vòng luẩn quẩn mà tiềm thức vẫn cứ ráo hoảnh tìm cách lôi tôi ra, cái ám ảnh của những con người lữ hành lâu ngày bỗng chốc nhận ra khi mình đã chán đi chán lại thì không có một chốn để đi về.

Một cõi đi về nhỉ... Có người lữ hành nào ra đi không xứ sở? Có chăng những nỗi u hoài là nằm ở quãng đường đã đi qua mà làm lối về sao mà xa xăm và diệu vợi. Diệu vợi là vì cái bão tâm sự của nào là những kỉ niệm, những niềm háo hức mong chờ ngày về, những nỗi buồn vô duyên không biết từ đâu mà ra, nhưng trên hết vẫn là cái bình yên đẹp lạ kì như không có thật, hững hờ và mời gọi. Xa xăm vì lữ khách đã đi lâu ngày và đi nhiều, con người lữ khách có đâu nguyên vẹn như cái lúc cát bước ra đi. Lữ khách đã đi xa, nhưng trong lòng vẫn phảng phất bí mật cái cảnh người xưa tình cũ, ngặt nỗi bước chân ngày nào còn náo nức đã đưa anh đi xa bao nhiêu thì bây giờ để trở về, bước chân nay đã mỏi mệt lại phải ậm ình qua những quãng đường xa tít tắp ấy. Xa lắm chứ, tôi lấy làm ngậm ngùi. Ngày về có dễ dàng và suôn sẻ, câu hỏi canh cánh trong lòng ấy thổn thức lắm, âm ỉ lắm. Nhưng câu hỏi đã chuyển thành nỗi hoài nghi đặc sệt này mới thật là đáng sợ.

Xứ sở có còn nhận ra người năm xưa?

Nov 23, 2008

Tình yêu và tuổi tác




Tuổi tác không hề ảnh hưởng tới tình yêu. Già đi - đó chỉ là một trạng thái của thể xác và suy nghĩ. Ta bắt đầu có tuổi khi ta không còn lý tưởng, không còn khả năng thưởng thức niềm vui, mất đi hi vọng và niềm tin vào những phép nhiệm màu. Tuổi gài sẽ đến khi ta ngừng những đam mê với cuộc đời, không còn hào hứng với những điều mới mẻ, những thách thức, những mộng mơ... Chỉ cần chúng ta cùng hoà mình vào sự phong phú của thế giới xung quanh, lắng nghe tiếng cười giòn giã mang giai điệu của tình yêu và tiếp tục tin vào chính mình, thì tuổi già không còn là điều quan trọng.

Tình yêu là một suối nguồn tươi trẻ của cuộc sống. Miễn là ta yêu và được yêu, ta sẽ trẻ mãi. Cái chết chỉ là giai đoạn cuối cùng tr0ng quá trình phát triển của một đời người. Hãy luôn nhớ rằng chúng ta chỉ là những vị khách trọ trên cuộc sống trần gian này, vậy thì có gì hối tiếc khi ta đã đi đến đích? Dù cuộc đời của chúng ta dài đến thế nào đi chăng nữa cũng trờ thành vô nghĩa nếu ta không biết thưởng thức từng ngày và chưa hề nếm được vị ngọt tình yêu.

"Hãy tận hưởng tất cả những ngày tháng của cuộc đời." - Jonathan Swift